http://matcuoi.com http://matcuoi.com

Search blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Dòng cảm nhận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dòng cảm nhận. Hiển thị tất cả bài đăng

21/6/10

Hay biet yeu thuong me!

  • Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.

  • Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.

10/5/10

Cát và đá


17/3/10

U know I still love u - 4ever

Khi yêu một người, khổ đau hay hạnh phúc, chẳng thể nói được khi kết thúc một phim. Sẽ có những vết thương đọng lại trong tim. Vết thương đó có thể thôi thúc bạn tìm kiếm liều thuốc cho trái tim, nó cũng có thể khiến bạn bi quan mà nghĩ rằng thuốc gì cũng vô hiệu bởi lẽ bản thân bạn cũng chẳng muốn chữa lành vết thương ấy.

You Know I still Love You Baby.
And it will never change. (Saranghae)

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody

Why are you trying to, to make me leave ya
I know what you're thinking
Baby why aren't you listening
How can I just
Just love someone else and
Forget you completely
When I know you still love me

Telling me you're not good enough
My life with you is just too tough
You know it's not right so
Just stop and come back boy
How can this be
When we were meant to be

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody

Why can't we just, just be like this
Cause it's you that I need and nothing else until the end
Who else can ever make me feel the way I
I feel when I'm with you, no one will ever do

Telling me you're not good enough
My life with you is just too tough
You know me enough so
You know what I need boy
Right next to you is where I need to be.

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody

I don't want no body, body
I don't want no body, body

Honey you know it's you that I want, it's you that I need
Why can't you see~

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody (2x)

Back to the days when we were so young and wild and free
Nothing else matters other than you and me
So tell me why can't it be
Please let me live my life my way
Why do you push me away
I don't want nobody nobody nobody nobody but you.

16/3/10

Tôi ơi, đừng tuyệt vọng


Yêu và Sống

Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em là tôi và tôi cũng là em.

Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo
Con diều rơi cho vực thẳm buồn thêm

Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai, là ai, là ai?
Mà yêu quá đời này.


Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh

Có đường xa và nắng chiều quạnh quẽ
Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu lên.

2/2/10

Hãy tha thứ cho e


Rời xa...
Cuối cùng em nhận ra rằng ....em sẽ chẳng là gì nếu không có anh
Em đã sai , hãy tha thứ cho em

Con tim em vụn vỡ như con sóng
Con tim em rung động như ngọn gió
Con tim em tan biến như làn khói
Giống như một hình xăm nỗi đau chẳng thể nào phai mờ
Em thở dài như thể tất cả đổ vỡ
Chỉ có bụi mờ phủ kín tâm hồn em
Goobye

Em nghĩ rằng em chẳng thể sống nổi nếu một ngày không có anh
Nhưng dù thế nào đi nữa thì em vẫn chịu đựng được
Anh không trả lời , dẫu nước mắt em có rơi
" I miss you.... "
Em đang hy vọng vào một sự đợi chờ vô nghĩa nhưng bây giờ tất cả là hư vô
Sẽ là gì khi người đó ở bên cạnh anh , cô ta có làm anh khóc không ?
Anh yêu , anh có nhận ra em hay anh đã quên hết rồi ?
Em lo lắng ,em băn khoăn vì em chẳng thể lại gần cũng chẳng thể nói gì với anh
Những đêm dài em cố xoá đi mọi thứ hàng nghìn lần

Đừng ngoái nhìn lại và cứ bước đi
Đừng bận tâm tới e và hãy sống tốt
Em chẳng có gì tiếc nuối vì đã yêu anh
Em chỉ cất giữ những kỉ niệm đẹp
Em sẽ chịu đựng được bằng cách nào đó
Em sẽ đứng dậy được bằng cách nào đi nữa
Rồi anh sẽ hạnh phúc và sẽ là như thế
Ngày lại ngày ...em thẫn thờ
Oh boy ..cry...cry...
Anh là tất cả , say goodbye...

Nếu chúng ta có khẽ lướt qua nhau trên phố
Hãy vờ như không thấy em và bước tiếp
Nếu anh vẫn còn giữ những kỉ niệm của ngày xưa
Thầm lặng , đó là cách em sẽ dõi theo anh..
Hãy luôn hạnh phúc bên người ấy , như thế em sẽ không chìm trong ảo tưởng
Sẽ chẳng hề tiếc nuối và bỏ qua tất cả
Hãy sống tốt và khiến em ghen tị
Anh hãy như bầu trời xanh , như làn mây trắng kia
Cứ cười như thể chẳng có gì xảy ra

Đừng ngoái nhìn lại và cứ bước đi
Đừng bận tâm đến e và hãy sống tốt
Em chẳng có gì tiếc nuối khi yêu anh
Em chỉ cất giữ những kỉ niệm đẹp
Em sẽ chịu đựng được bằng cách nào đó
Em sẽ đứng dậy được bằng cáhh nào đi nữa
Rồi anh sẽ hạnh phúc và sẽ là như thế
Ngày lại ngày ...em thẫn thờ
Oh boy ..cry...cry...
Anh là tất cả , say goodbye...

Em hy vọng rằng trái tim anh sẽ dịu đi
Hãy quên em đi và sống thật tốt
Những dòng lệ sẽ được lau khô
Thời gian rồi sẽ qua đi
Sẽ chẳng còn đau đớn nếu hai ta không gặp lại nhau
Hy vọng anh sẽ chôn cất những lời hứa của đôi ta ...mãi mãi...
Em sẽ luôn cầu nguyện cho anh

Oh boy i cry ..cry
Anh là tất cả
say goodbye ..bye
Oh my love.
Anh là trái tim em...say goodbye

31/1/10

Hai trái tim không chung nhịp đập

Mưa nước mắt

Anh là một chàng trai rất phong lưu . Với vẻ bề ngoài diển trai cùng một tính cách phóng khoáng , đã không biết cô gái theo đuổi anh , cho dù biết anh và cô là một cặp 

Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa , nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình . Yêu trong thấp thỏm lo âu . Yêu trong đau khổ . Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích những đi dưới mưa. Mỗi lần , khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa , để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa , anh cũng muốn cùng cô làm những điều mà cô thích . Nhưng những lúc ấy , cô đều ngăn anh lại

"Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy "? Anh hỏi cô lòng đầy thắc mắc

"Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm". Cô nhẹ nhàng nắm chặt tay anh và trả lời

"Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?"

Câu hỏi nay của anh . cô không bao giờ trả lời , chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái nhìn vào xa xăm . Rồi cuối cùng , anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo yêu cầu của cô . Bởi vì khi ấy , anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô cười là anh vui rồi .


Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không kéo dài được lâu . Anh đã yêu một người con gái khác . Cô gái này có mmột vẻ đẹp đến say lòng người , phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng trai theo đuổi . Và anh cũng không ngoại lệ . Anh si mê và tìm mọi cách chinh phục cô gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô . . . .

Một ngày kia , khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau , anh đã đưa ra đề nghị chia tay . Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy , mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được bao nhiêu . Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý . Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy . Lặng lẽ và trầm tư . Có lẽ từ rất lâu cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối . Anh giống như một cơn gió , mà gió sẽ thổi mãi chưa không bao giờ dừng lại ở một người nào cả .

Buổi rối hôm ấy , chàng trai đưa cô gái về nhà lần cuối cùng . Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô chạy vòng lên phía trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh . Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn thân thương của người con gái mà mình đã yêu và từng phụ lòng , lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật khó tả . Hổ thẹn và xót xa . Trong khoảng khắc anh bỗng thấy tình yêu thương đối với cô trỗi dậy . Lần dầu tiên , chàng trai không làm theo yêu cầu của cô gái . Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dầy đặc , nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn và anh nghĩ là lần cuối cùng và nói :

" Anh thật sự xin lỗi vì đã làm em đau lòng ! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà anh cảm thấy vui nhất

Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc , những giọt nước mắt lẫn trong nước mưa buốt lạnh . Chàng trai ôm cô gái vào lòng , thật chăt thật chặt , cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang rung lên vì đau khổ . Rất lâu sau anh mới lên tiếng " Có một diều này anh muốn hỏi em từ rất lâu rồi . Vì sao mỗi khi trời mưa em đều không muốn để anh cùng em dầm mưa vậy"

Im lặng một hồi lâu , cô gái mới cất tiếng trả lời " Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng. . . . em đang khóc.. . ." Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng trai tan ra trong bao ý ngĩ sai lầm . Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như thế nào , yêu trong đau khổ và dằn vặt . Và anh đang cô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ . Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh nhận ra rằng tình cảm chân thành mà cô ấy giành cho mình . . . . . tất cả chỉ gói gọn trong mưa và nước mắt . . . .

25/1/10

Con đường tình yêu




      Bao con đường đi qua, em không thể nhớ hết, nhưng con đường nào có anh, em đều nhớ. Em luôn tự hỏi : có con đường nào anh nhớ đến em, con đường nào anh vui, con đường nào anh buồn, có con đường nào anh yêu thuơng, con đường nào anh lo lắng?
Đường Nắng là con đường em đi đến đón anh hôm anh ra Hà Nội. Anh đứng chờ em, nhìn xa lắm thì phải, em gần bên rồi mà không hay gì. Bây giờ em lại thấy băn khoăn, sợ anh nhìn về phía khác, sẽ không thấy em... Mấy hôm trước, em quay lại góc đường ấy, nhớ anh!...

Đường Kỷ Niệm là con đường em và anh đi về nhà mình. Là con đường gió bụi, là ngã ba đầy đá dăm... Là con đường anh nắm chặt tay em, anh sợ em lạnh và sợ em lo lắng. Con đường ấy em sẽ phải qua nhiều nữa, có khi có anh đi cùng và có khi không, nhưng em vẫn thấy yêu lắm...

Đường Ngại Ngùng là đường lần hai đứa đi chơi với nhau hôm giao thừa bị chú anh, em anh và bạn anh bắt gặp. Em đỏ mặt cúi xuống còn anh thì thanh minh với bọn con trai để càng bị trêu ầm ĩ.
Đường Ngỡ Ngàng là con đường khi anh đưa em đi vào một buổi tối mùa đông. Hai đứa đi vào con đường như ô bàn cờ, em được đứng bên anh, được nhìn pháo hoa... Anh nói nhìn mắt em lúc nhìn pháo hoa vui và cuời rất tươi... Em thích nhìn pháo hoa thật nhưng ở bên anh, em thấy pháo hoa lung linh hơn nhiều, anh có biết không? Em vẫn rất nhớ con đuờng ấy...

Đường Bối Rối là con đường em đưa anh về lần anh ra công tác, em lạnh và mượn tạm anh cái túi áo, anh không dám cho tay vào túi áo vì lo"không đi nổi", em cuời lạnh buốt nhưng lòng ấm áp. Em có cảm giác lạ, hình như em thích anh...

Đường Lãng Quên là con đường em đi làm, đi lang thang, đi việc này việc kia của riêng mình. Mải mê mà bỏ quên anh trong nhà một ngày Valentine, mệt và đói. Con đường ấy chắc em và anh không khi nào quên và em cảm thấy mình vô tâm quá.

Đường Giận Hờn là con đường em giận dỗi và tủi thân khi thấy anh quan tâm đến nguời khác. Em đã ngồi thật xa, không nói câu nào, những lúc như thế anh vẫn nói "anh tưởng anh đang đi buôn gỗ"...

Đường Nước Mắt là đường mà em về một mình khi anh đi. Khoảng cách không là gì nếu anh luôn nắm chặt tay em. Em khóc mà không biết mình khóc. Em hạnh phúc và em nhớ anh…

Đường Ước Mơ là con đường mà có lần anh hỏi em về tương lai. Con đường mà hai đứa sẽ đi cùng trên đó, nắm tay nhau bước đi, cùng có chung những đứa con xinh xắn, thông minh...

Đường Chạy Trốn là con đường em không dám đi khi anh đi xa, em sợ em nhớ anh, lại khóc... Một lúc nào đó em vô tình lướt qua đám đông, thấy người ta bên nhau, nhớ và thương anh thật nhiều, "anh đi rồi anh lại về" và con đường ấy sẽ lại có 2 đứa...

Đường Chờ đợi là con đường em đang đi, có niềm tin, có tình yêu và thật nhiều nỗi nhớ... Em không biết rồi sẽ dài thế nào, nhưng em biết con đường ấy có anh, em tin anh và mong anh về...

...Còn biết bao con đường nữa, biết bao con đường làm em nhớ đến anh, bao con đường khắc chạm trong tâm khảm của em những cảm xúc vui buồn, hạnh phúc... Em sẽ mãi nhớ và mãi yêu nó như em yêu anh vậy!

Chuyện tình Ly và Nước



Ly nói: “Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!”

Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.

Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.

–Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.

–Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.

–Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là ‘an bài’ của duyên phận.

Ly kêu lên: “Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!”

Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.

Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.

Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.

Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.

Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.

Ly cười, ái tình, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân quý?
Ly cười, ái tình, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?

Mình và bạn chỉ là hai người xa lạ



Thật buồn khi yêu một ai đó mà không được đáp lại nhưng còn buồn hơn khi yêu một ai đó mà không đủ can đảm để cho người ta thấy được tình cảm của mình..

"Ngày mùng 8/3 gặp ở hành lang dãy nhà 3 tầng mình bắt đầu biết bạn, một chiều đang dững cổng trường bạn đi qua, một chiếc áo caro, một chiếc xe đạp màu xanh một nụ cười rất khẽ, mình bắt đầu lo sợ, lo sợ trái tim mình sẽ phải rung lên khi gặp dù bạn và mình chỉ là 2 người xa lạ .Ngày 26/3 bạn dang say sưa kể chuyện ma cho lũ con gái trong lớp, mình lặng lẽ bỏ đi,không phải vì mình sợ chuyện ma mà mình sợ phải ngồi đối diện với bạn nghe bạn nói cho mọi người mà không phải cho mình, thời gian lặng lẽ trôi, mình lặng lẽ với những ý nghĩ của mình về bạn để biết mình và bạn vẫn chỉ là 2 người xa lạ. Lớp 11, nhà trường tổ chức đá bóng,cùng đứa bạn thân đi vô lớp mình bắt gặp ánh mắt của bạn.Ừ bạn bảo mình phải làm sao đây vì bạn chỉ nhìn mình mà không nói gì?Vì mình chỉ bước qua mà không dám quay đầu nhìn lại.Cuối năm bạ bận rôn với việc thi cử chia tay bạn bè rồi bạn đi.Mình không còn nhìn thấy bạn nữa và mình nhận ra rằng chúng ra vẫn chỉ là 2 người xa lạ mà thôi.
Bạn có biết là mình rất nhớ bạn không mình đã ước mong được một lần nhing thấy bạn. Mình yêu mầu xanh , cái màu xanh hi vọng ấy,tụ bao giờ bạn là khoảng trời xanh trong tim mình rồi!
Và rồi một ngày điều ước của mình thành sự thật, khoảng trời xanh của mình đã xuất hiện vẫn chiếc áo carô, vẫn chiếc xe đạp màu xanh, và dáng người quen thuộc , bạn đi qua mình, lần này mình biết bạn và mình vẫn chỉ là 2 người xa lạ mà thôi, nhưng mình sẽ không buồn. Nhất định rồi chỉ cần khoảng trời ấy mãi xanh trong tim mình!"

14/1/10

Tình cảm chân thật , cuộc đời chông gai



Anh chỉ mang đến cho em toàn đau Khổ có lẽ vì thế mà em bởi vì niềm vui thì dễ quên còn Đau khổ thì không bao giờ có thể quên.
Em là một cô gái phải dời xa gia đình đến nơi đây để học tập giữa một vùng quê vô cùng Yên ả mà không phải là giữa thành phố sôi động, ồn ào. Hành trang mang bên mình là cả một nỗi chán chường và áp lực. Sự khởi đầu cho những gì vừa sụp đổ quả thật ko giản đơn. Những khó khăn của cuộc sống đời thường dần làm hao mòn quyết tâm trong em . Trách mình sao thiểu bản lĩnh, em rơi vào chán nản. Rồi anh đến xóa đi những vết đen chằng chịt trong cái nhìn cuộc đời, thổi bùng lên sức sống cùng niềm tin trong em. Và hơn tất cả, anh đem đến trong em, mang đến cho em 1 tình Yêu. Em thấy được mục đích sống của mình và gắng bước đi dù khó khăn. Mỗi khi mỏi mệt ngước lên phía trước, em tự tin hơn khi thấy anh đang đứng từ xa tin tưởng động viên. Cố gắng lên em, anh đang đợi em nơi đây. Nỗi buồn vì thế tan biến. Thầm cảm ơn cuộc sống đã mang anh đến với em. Anh từng nói sẽ luôn mang đến sẽ mãi bên em giúp em vượt qua mọi thử thách để sớm có ngày Hạnh phúc bên nhau. Rồi chúng ta đã từng mơ ước Ngôi nhà Hạnh Phúc và những đứa trẻ thật Đáng yêu. Tuởng tượng những lúc anh đi làm về gọi em một tiếng thật gần và thật thân thương "Vợ Yêu"...thật nhiều và thật nhiều....


Nhưng giờ đây anh đã bỏ rơi em trong im lặng. Anh là người đàn ông tốt và trách sao được khi anh nói thật ngắn gọn Đó là chu kì của cuộc sống. Em nhận ra lỗi của mình vẫn là sự Nông nổi, trẻ con. Còn anh, Khuyết điểm lớn nhất của anh là chưa bao giờ có khuyết điểm. Thế nên anh đã không hiểu em như anh nói, càng không hiểu em như em nghĩ. Giờ em lại loạng choạng bước nhọc nhằn bởi khi nhìn lên anh đã quay lưng. Hôm nay trời lại mưa. Lang thang trên con đường và nỗi thất vọng ko thể nào chia sẻ. Anh bỏ rơi em, em vẫn sống. Cuộc sống sẽ thay đổi ra sao? Em ko bít? Nhưng trong một chiều mưa ảm đạm em chợt nhận ra anh ko phải là tất cả. Nhưng em sẽ không bao giờ thất hứa với anh. Em vẫn sẽ cố gắng để một ngày kia. Chỉ 1 năm rưỡi nữa thôi em sẽ ra trưòng khi ấy em sẽ gặp lại anh. Sẽ cho anh thấy em lớn lên như thế nào từ nỗi đau anh để lại trong em. Ko trách anh bởi tình cảm em chân thật nhưng cuộc đời em chông gai........

Ngày pha lê


NA: “Có những điều không nói, trái tim vẫn lắng nghe
Tớ không biết tớ quý ấy từ bao giờ, chỉ nhớ, buổi chiều hôm đó, khi ấy nhìn tớ lần đầu tiên, tớ có cảm giác tất cả mọi người xung quanh không tồn tại. Mưa vừa dứt, giọt còn đọng trên lá và bỗng tớ tan ra thành hạt mưa. Nhẹ bẫng…”
Q: “ Mỗi lần ấy xuất hiện, tớ biến thành người khác. Không cười, nín lặng, chỉ có đôi mắt là dõi theo. Nhiều đến nỗi tớ nhớ từng chiếc áo ấy mặc, nhớ dáng đi và cả thói quen đút 1 tay vào túi quần. Hôm nào ấy nghỉ học, trong mắt tớ là khoảng trống. Nỗi buồn của tớ không gọi được tên”.
NA: “Người ta nói: “Một cô gái sẽ luôn nhớ người đầu tiên cô ấy nghĩ đến vào buổi sáng khi thức dậy. Sáng nào cũng thế, khi ánh nắng vừa lọt qua khe cửa là tớ nhớ ngay đến ấy. Bởi vì, lúc ấy cười, đôi mắt mà tớ thầm gọi là mắt thuỷ tinh ấy rực sáng, như thể có nắng reo vui. Từ đó, tớ bắt đầu yêu nắng dù trước kia, mưa là kí ức, là niềm vui của tớ. Nắng sưởi ấm từng giây phút tớ nhớ về ấy.”
Q: “ Tớ biết mình đã tìm ra kho báu nhưng chẳng nói được câu: “Vừng ơi mở cửa ra”. Đôi lúc, ấy cũng đến gần và bắt chuyện nhưng tớ chỉ đáp lại thật hờ hững. Ấy không biết rằng, khi ấy quay đi, tớ đã muốn thời gian ngừng trôi. Trong tim tớ luôn ước ao một lời thần chú. Giá mà ấy hiểu được…”
NA: “ Cuộc sống của tớ, kể từ ngày có ấy dạo bước, như cuốn sách được thay bìa mới. Cô bé trong tớ đã lớn lên. Không ai hiểu vì sao tớ hay cười một mình, không ai đọc được những gì đang diễn ra trong tâm trí tớ. Đơn giản chỉ vì, khi tình cờ nhìn thấy ấy cười đùa dưới sân trường, tớ tin rằng mình là người hạnh phúc nhất.”
Q: “ Có thể ấy đã quên nhưng tớ thì nhớ mãi. Ngày đầu tiên gặp nhau, ấy đã hỏi: “Bạn đang đợi ai thế?” Thậm chí tớ đã không biết tên ấy là gì nhưng giọng nói dịu dàng đó đã khiến tớ khi trở về nhà vội vã ghi ngay vào trong nhật kí “Hôm nay là ngày pha lê” bởi những cảm xúc mà ấy đem đến cho tớ thật trong sáng. Biết đâu ấy chính là một thiên thần, thiên thần hộ mệnh của riêng tớ.”

Giá như

H: Cầu mong ở một nơi nào đó, khi anh đọc câu chuyện này sẽ hiểu em hơn, hiểu tất cả những gì em nghĩ. Chỉ trong vòng một năm biết nhau rồi chia tay nhau, đến giờ em vẫn chưa thể quên được anh.
D: Em sẽ nhớ mãi ngày hôm đó – ngày mà anh gọi điện làm quen với em, nhớ mãi giọng nói ấm áp và nhẹ nhàng của anh, giọng nói mà giờ đây em đang cố lãng quên.
H: Anh đã từng bảo rằng, chúng mình quen nhau được là do duyên trời. Em không quên được buổi gặp mặt đầu tiên. Buổi gặp đó khiến em thật sự run sợ, có cái gì đó thôi thúc làm em hồi hộp mong chờ cái. Nhưng cũng có một cái gì đó mong manh ngăn lại làm em không muốn đến gặp anh.
Q: Có ai đó đã nói rằng” Thật là đau khổ cho ai khi bắt đầu bước vào tình yêu mà đã không tin tình yêu đó là vĩnh cửu”. Có lẽ phải sau này em mới hiểu được câu nói đó vì ngày ấy em hoàn toàn tự tin vào tình yêu của mình dành cho anh.
NA: Lắm khi em tự hỏi lòng mình giá mà em đừng biết mọi chuyện về anh quá sớm..Giá như… Tình yêu của chúng mình chẳng trọn vẹn vì anh có những ràng buộc quá lớn.. Em yêu anh, dằn vặt ăn năn, tất cả lẫn lộn.. Anh biết không em đã nghĩ mình đem tình yêu đặt lên một chiếc phao vô hướng, chấp chới, em liều phó mặc để yêu anh..
D: Em chẳng phải đạo đức gì đâu, có tới ba người đau khổ kia mà.. Anh sẽ phải quay lại, sống trọn cuộc đời với cái hạnh phúc mà nhiều người vẫn thèm muốn – phải biết chấp nhận anh nhé.. Còn em, em sẽ dũng cảm bước ra khỏi giấc mơ của mình.
H: Lúc này đây em muốn khóc hơn bao giờ hết, nước mắt sẽ giúp người ta vơi đi được chút nào chăng ? Không, em không khóc được .. vì lúc này sự tỉnh táo lại đến với em hơn bất kì lúc nào…
D: Em chỉ nhận ra là em yêu anh nhiều khi anh đã xa em, khi mọi chuyện đã chấm dứt. Anh sẽ chẳng bao giờ biết được là em đã yêu anh, đã yêu anh nhiều đến ngần nào. Còn em, em sẽ giữ mãi mối tình đó cho riêng mình. Dù sao cũng cám ơn anh đã để lại trong em những kỷ niệm đẹp của tình yêu, đã giúp em hiểu tình yêu là thế đó.
H: Cầu mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với anh, người đàn ông lớn nhất của đời em.Trong em lúc này lại nhức nhối hai từ “giá như…”

Hạnh phúc là khi ta có một quá khứ để tin


Dành cho một người tất cả một tình yêu không có nghĩa là người ấy sẽ yêu bạn. Đừng hi vọng tình yêu sẽ được đáp lại,hãy cho nó thời gian để nó lớn lên trong trái tim người ấy nhưng nếu không hãy hài lòng vì nó đã lớn lên trong bạn.

Tháng 6 cũng thời gian này 2 năm về trước anh không bao giờ chụp ảnh cùng em vì nếu làm thế có người bảo là rất dễ chia xa. Em giận anh sao không tin vào tình yêu của 2 đứa mà đi tin vào những điều mê tín nhảm nhí. Anh sợ em buồn hơn nữa trước mắt là 4 năm đại học dài đằng đẵng phải xa nhau. Kéo em ra gốc cây thấp tẹt nhất trường hai đứa chui vào ngồi bắt tội chú thợ ảnh phải nằm bò ra đất. 


Em ra tận Hà Nội để học tập còn anh ở lại Đà Nẵng, khoảng cách như gần lại khi anh lật lại tấm hình của 2 đứa, những kỷ niệm vẫn còn xanh. Nhưng điều anh sợ đã đến, điều ai kia đã từng bảo đã đúng. Em đã có người khác nơi chốn đô thành Hà Nội sôi động. Mọi sự thật đều trở nên đắng cay và phũ phàng anh giờ chỉ biết chấp nhận.


Đà Nẵng dạp này sao mưa nhiều hơn mọi khi. Em đã từng nói Đà Nẵng tĩnh lặng nên lòng người khó yên còn Hà Nội sôi động nên lòng người rất bình yên. Em đã nói đúng. 


Xa nhau rồi anh mong em hạnh phúc nơi chốn nhộn nhịp phồn hoa đó. 2 tiếng chia tay sao mà nghe rất buồn bã nên anh muốn thay bằng câu Hẹn ngày gặp lại. Ngày đó anh và em hãy là những người bạn để cùng thốt lên rằng: Hạnh phúc thay là khi ta có một quá khứ để tìm về. Giờ anh đã hiểu sự tinh tế giữa việc nắm giữ một bàn tay và níu giữ một con người. Giờ đây anh biết những dòng chữ này em sẽ không bao giờ đọc nhưng anh vẫn muốn gởi đến em những lời chúc ngọt ngào nhất. Anh sẽ nhớ hình bóng của em cùng với giai điệu của bài hát Never is a long time. Đúng không em không bao giờ là một khoảng thời gian rất dài để anh và em cùng sánh bước trên cùng một con đường. 


Anh chúc em hạnh phúc

Lần vuốt ve thứ 100


Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu “Hẹn gặp lại”, thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng “cạch” cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng “ngốc” đợi nghe cô nói xong câu “Tạm biệt”. Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói “Tạm biệt”

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai,
- Sao em không cúp máy ?
Tiếng của cô gái như khản lại,
- Tại sao lại muốn em cúp máy trước ?
- Quen rồi
Chàng trai bình tĩnh nói,
- Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm”.
Cô gái hơi run run giọng
- Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì đó và em không muốn anh phải như vậy , em xin lỗi ……….
- Không , anh thà nhận sự mất mát đó còn hơn là thấy em sống trong nước mắt và thù hận chính em , anh……. chỉ cần em vui là đủ.
Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi. Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
Đôi khi chúng ta không để ý đến những việc làm nhỏ nhặt nhất như việc cúp máy , nhưng có ai trong các bạn hiểu đc rằng nằm sau nó là cả sự yêu thương , sự quan tâm của người bên kia dành cho bạn , và bạn cũng đâu biết rằng hành động đó cũng là một cách để bạn thể hiện sự tôn trọng của bạn với người đang đối thoại với bạn nữa đó , chúng ta hãy cùng tập thói quen biết quan tâm , và thể hiện sự yêu thương qua từng cử chỉ các bạn nhé
*** Có quá nhiều sự thay đổi của một con người mà chúng ta không kịp nhận ra chỉ trong một thời gian ngắn , nó giống như một anh chàng mà KaChiSa sắp sửa nhắc đến ngay sau đây để chúng ta cùng tìm hiều và suy ngẫm về một góc tâm hồn của con trai , hay cũng là của chính con người mình liệu có như thế hay không các bạn nha .
Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại. Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ. Anh cuối cùng chỉ im lặng.

Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói.
Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông nhỏ, cô nói "Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần". Sau đó cô bước lên máy bay mà không hề quay đầu lại.
Trời đang trong xanh thì đột nhiên mưa, anh vừa khóc vừa nhìn chiếc máy bay cất cánh, chính lúc ấy, anh đột ngột phát hiện mình đã phạm một sai lầm đáng sợ, anh quên không hỏi cô địa chỉ và số điện thoại của cô ở nơi ở mới.
Thế là từ đó anh bắt đầu chờ đợi, ngày ngày ôm lấy chiếc điện thoại không dời, anh nghĩ cô nhất định sẽ gọi điện về. Nhưng không có, mãi mà không có.
Lúc anh nhớ cô, anh lại mang con lợn bông ra xoa đầu, anh xoa đầu nó hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ càng làm cho mình nhớ thêm.

Anh đợi cô tròn ba tháng, sau đó chuyển thành tuyệt vọng. Anh cảm thấy cô hình như đã quên anh mất rồi, thậm chí anh bắt đầu hận cô.

Anh bước ra khỏi phòng, từ giây phút đó anh quyết định quên đi tình yêu này. Quan trọng với anh bây giờ là bắt đầu lại. Anh ôm lấy con lợn bông, nghĩ một lúc, rồi đành ném nó ra ngoài cửa sổ. Ném đi tất cả những ký ức về cô. Anh từ đây cũng không nhìn lại qua khứ nữa.

Sáng sớm ngày thứ hai, có một người làm công đến dưới lầu dọn dẹp vệ sinh. Bà ta nhìn thấy một con lợn bông, bà ta ôm lấy nó, vuốt ve, đột nhiên con lợn bông động đậy, miệng nó từ từ mở, rồi nhả ra một mảnh giấy. Trên mẩu giấy là địa chỉ và số điện thoại của cô gái.

Con lợn bông ấy là người trong xưởng đồ chơi phải mất rất nhiều tâm huyết mới làm ra món quà đặc biệt này cho cô . Nếu như xoa đầu nó một trăm lần, nó sẽ nhả ra mảnh giấy cô viết. Cô đã âm thầm quyết định, chỉ cần nhận được điện thoại của anh là sẽ từ bỏ tất cả để trở về, không chia tay anh nữa.
Nhưng anh cuối cùng chỉ vuốt ve nó 98 lần.

Người làm công nghĩ : Con lợn bông này thích như vậy, nên đem nó về cho con mình chơi. Bà ta ôm con lợn bông, quẳng đi mảnh giấy.

Anh và cô từ đây đã để tuột mất một nửa cuộc đời.


Phải chăng anh chàng quá ủy mỵ đến mức đánh mất cả tình yêu và lí trí , đôi khi chúng ta nên biết sống chấp nhận với thực tại , và hướng tới tương lai , những lúc mất tinh thần nhất chúng ta nên rời bỏ đi đâu đó một thời gian để có thể lấy lại cho mình một nghị lực sống , KaChiSa từng có một người bạn rơi vào hoàn cảnh này , thật lòng KaChiSa chỉ biết khuyên bạn mình nên quên đi để hướng tới một tương lai rộng còn đang đón chờ ở trước mắt , nhưng rồi nó vẫn rơi vào trạng thái mất thăng bằng trong cuộc sống , nó khép mình , và ít giao tiếp với mọi người hơn , bỗng một ngày KaChiSa giật mình nhận ra nó đã thay đổi hoàn toàn , lại vui vẻ , lại nói cười và lại là chính nó như ngày nào . Rồi nó bật mí cho KaChiSa biết rằng nó đã thức trắng một đêm rong ruổi trên khắp các con phố mà nó và bạn gái của nó đã đặt chân đến , nó tự hồi tưởng lại những quá khứ đẹp nhất của hai đứa , những phút giây tuyệt vời nhất của hai đứa , và nó nghĩ đến tương lai rộng ở trước mắt ., với những dự định của nó trong tương lai , một đêm dài nó tưởng chừng như đã kiệt sức nhưng không , dừ cả ngày nó chỉ đc ngủ trong 1 tiếng , nhưng khi thức giấc nó cảm thấy thật sự thư thái , và hình như nó đã sống lại , sống lại với chính con người thật của nó . KaCHiSa nghĩ có lẽ làm theo cách đó cũng là một cách để bạn có thể lấy lại đc con người bạn , đừng bao h sống quá ủy mỵ các bạn nhé , nó sẽ làm cho bạn bị đảo lộn mọi suy nghĩ trong cuộc sống thực tại đó …. Chúc các bạn luôn luôn sống với chính mình !

Nếu là con trai tôi sẽ thương con gái nhiều hơn

Đang nghe Quik&snowshow, vừa nghe một bài blog rất hay nên muốn lưu lại. Mọi người hãy đọc nhé!Thiệt là hay lắm đó!


Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bặm môi dắt xe cả quãng đường dài.Hôm trước cho bạn mượn xe, quên đổ xăng. Sức con gái đâu có khoẻ bằng con trai? Vầng trán dô bướng bỉnh nay lấm tấm "mồ hôi mẹ, mồ hôi con". Thương quá!

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái ngồi giặt đồ. Giặt bằng máy nhanh hỏng đồ, tốn tiền mua mới. Bàn tay con gái mềm mại bị xút ăn, bôi cả lọ kem mà con gái vẫn lo: không ai dám cầm tay. Thương quá!


Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái làm việc nhà. Trăm thứ việc không tên, lộn tùng phèo. Vào tay con gái cà rốt biến thành hoa, mướp đắng biến thành chuột... Chẳng ai biết con gái khẽ dấu ngón tay dán kín băng Urgo. Thương quá!

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bỏ bữa... Sợ bị chê là béo. Chẳng như con trai ăn bao nhiêu thì cứ vô tư, không phải lo số đo 3 vòng. Con gái đói ngất xỉu vẫn nhất quyết giảm cân. Thương quá!

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái nhăn mặt. Mỗi tháng vài ngày chiến sự, stress và mệt mỏi vô cùng, con gái vẫn cố mỉm cười, giấu cái nhíu mày khó chịu. Thương quá!

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái khóc. Lúc đó con gái cần một bờ vai lớn, một bàn tay ấm... Con gái khóc mà vẫn băn khoăn: không biết có làm phiền người ta không? Thương quá!

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn khi con gái yêu. Yêu người ta mà không dám nói trước. Yêu người ta mà cứ dấu trong lòng. Là con trai, nói ra có phải dễ dàng hơn không? Thương quá!

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái ốm. Người rã rời mà vẫn lo mình xấu, sợ con trai không yêu. Thương quá!

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái soi gương. Vài đốm mụn, vài nếp nhăn không làm con trai nghĩ ngợi. Con gái mất ăn mất ngủ vì lo, sợ già, sợ ế. Thương quá!

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi đi chơi một mình. Không dám vào quán cafe lạ, không dám đi xem phim, không dám về nhà muộn... Sợ người ta nghĩ sai. Thương quá!

Con gái làm gì cũng phải cố gắng gấp đôi con trai.
Con gái vẫn bị ăn mâm dưới trong ngày giỗ.
Con gái vẫn là người dọn dẹp sau một bữa liên hoan.
Con gái vẫn là người ngồi lắng nghe tâm sự của bạn bè dù trái tim con gái đang rên rỉ.
Con gái vẫn là người bị trách mắng nhiều hơn mỗi khi phạm lỗi.
Con gái vẫn là người đau khổ nhiều hơn mỗi khi break-up.
Con gái vẫn là người bị quản lý chặt hơn mỗi khi ra khỏi nhà...

Con gái dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng cần một điểm dựa.

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn