http://matcuoi.com http://matcuoi.com

Search blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Một chút xao lòng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Một chút xao lòng. Hiển thị tất cả bài đăng

16/9/11

Buon qua! Lam sao day?

   Vay la cong viec cua minh dang sang mot trang moi.Gio da la thanh vien cua ngoi nha Canon. Minh yeu cong viec, yeu quy sep va tat ca cac dong nghiep. Va dac biet la nguoi luon ben canh, luon lang nghe va giai dap moi thac mac khong chi trong  cong viec. Minh da qua quen cam giac co a o ben canh, moi khi co gi muon hoi la "a af, cho nay/cai nay/neu the nay/ neu the kia......." roi a lai bat dau "uhm,....." Va nhung luc tro chuyen cung nhau, cung cuoi voi nhau vui biet bao.
   Thoang cai cung da 2thang 16 ngay roi, cach day kha lau minh cung da biet a se roi khoi vi tri ben canh minh khong lau nua nhung minh lai khong nghi no lai den nhanh nhu the.Vay la chi con co 7ngay nua, a xa...khong biet bao gio moi gap lai co the mai mai.......Minh dot nhien thay hut hang qua, thay buon khong sao chiu noi, nghen ngao trong long nguc. Nhung ngay thang toi day chac se rat buon va that kho khan hon cho cong viec va.... Du nho a chac cung chang the lam gi.
   Mong rang a se thanh cong voi hoai bao cua minh, e se co gang nhu nhung gi e tung noi va tot hon the.Neu co mot ngay nghe dien thoai e goi a se mim cuoi that tuoi!

21/11/10

Cuoc song moi

Nani o shiteiru no?

23/6/10

Đuổi theo gió hay chờ một cơn gió khác tươi mát hơn

Trong tình yêu có người luôn chờ đợi một người, có người lại luôn đi lướt qua nhiều người.
Khi yêu ai đó thật lòng bạn chẳng thể dễ dàng từ bỏ dù biết chẳng thể đến được với nhau, cũng đã có những người chỉ chở đợi một  người suốt cả đời. Bạn cho rằng bạn đang chờ đợi hạnh phúc của mình khi mà biết rõ bạn đang chẳng hạnh phúc gì khi làm điều đó.

16/5/10

Tình yêu... tội lỗi

Ai đó... đã từng yêu một người...
Ai đó ...đã từng cười và ..cũng đã nhiều lần khóc
Ai đó ...từng  khóc vì hạnh phúc và ....đau khổ tột cùng


13/5/10

Câu chuyện tình yêu

My first love 
Writer - fortniafeb.

Tình yêu đầu tiên của tôi- một câu chuyện tình buồn nhưng tôi chưa hề quên và thường nghĩ về nó mà không biết cảm giác của mình là hạnh phúc hay khổ đau. Nhưng có một điều chắc chắn rằng tôi đã và vẫn luôn yêu anh rất nhiều.

10/5/10

Cũng chỉ là... đau...

Nó bị đau...đau tay khi không cẩn thận với lửa...  nó thổi phù phù...
Nó bị đau.. đau ở chân .. khi không cẩn thận trên đường đi...nó ngồi xuống và... thổi phù phù...
Nó bị đau... đau ở bụng... trong một ngày nọ... nó nằm và.. xoa nhè nhẹ cái bụng...

Trái tim bị tổn thương

Có một người... mang trong tim mình trái tim bi tổn thương...chỉ vì một chữ tin...
Có một người ...tập quen dần với cuộc sống ... cam chịu  và ...
Có một người đến...đánh thức ... trái tim đang ngủ yên của một người...
Có một người ... cho một người biết... thế nào mới là tình yêu thật sự...
Có một người ... mỗi ngày đều mang đến cho một người... tiếng cười...

13/4/10

Thời gian đang dừng lại hay lòng người không chịu đổi thay?

U know, do u know? no one knows about sth.
Trời mưa, đâu phải mà là trái tim nó đang ngân ngấn lệ.
Nó buồn và mệt mỏi!

12/4/10

...little sad!

Don't look into my soul and see my pain!

11/4/10

Chu kì sinh học của tôi 04/2010

nhip sinh hoc

Vận của bạn năm 2010 là số 1.

Năm nay bạn có triển vọng gặp sự thay đổi nào đó, về công ăn việc làm, về nơi cư ngụ, hoặc gặp bạn tri kỷ. Bạn nên chú ý tới hành động cụ thể và nhắm tới một mục tiêu mới, trong khi vẫn không quên bám sát những mục tiêu đã từng thay đổi. Tháng 4 có thể sẽ mang lại cho bạn một sự bất ngờ nào đó. Tháng 5 tình yêu nở rộ như hoa mùa Xuân, gia đạo thêm đầm ấm. Tháng 8 có hy vọng kết giao hoặc đính ước với một người bạn tình có thể nên duyên.


Xem xong mà thấy thích quá ta! Muốn thời gian trôi qua thật nhanh....yi...zah...hoo..u!

8/4/10

Một ngày ..chợt nhớ....

Một ngày không còn mưa nữa! Ban trưa còn có những ánh nắng thật đẹp, khiến Nó cảm thấy ấm áp hơn.
Cả tuần nay trời cứ mưa suốt khiến cho người cũng thấy mệt mỏi. Cả tuần này Nó cũng chỉ có ở nhà thui, suốt ngày ônline, dán mắt vào PC, không làm đồ án thì học tiếng anh, nghe nhạc và đọc truyện.
Đố án thì cũng chưa đâu vào với đâu cả, tiếng anh thì cũng vẫn dậm chân tại chỗ với cái mong ước trong đầu là một ngày có thể tự nhiên trò chuyện với người  nước ngoài, thế đấy! Thật tồi tệ!
Vẫn những tin nhắn hỏi thăm từ những người bạn, người thân và rằng mình vẫn sống tốt, thế đấy, Nó đã trả lời như thế như thể là xã giao vậy. Nhưng Nó thấy buồn khi mà thời gian vẫn cứ trôi qua mà Nó thì cứ phí hoài thời gian với những việc mà chẳng khá hơn chút nào, Nó thấy Nó thật vô dụng!
Đúng là Nó thật vô dụng mà! Vì khoảnh khắc nào đó khi đọc những câu chuyện cảm động rơi nước mắt, Nó  mỉm cười và có cả những giọt nước mắt vì Nó nhớ về cái kĩ ức mà Nó đã chôn sâu bấy lâu trong lòng. Chết tiệt thật!
Nó tự đay nghiến trong lòng, Nó lại mở những bản thật buồn ra nghe mà lẽ ra thay vào đó phải là những ca khúc vui vẻ chút chứ nhỉ? Phải chăng không phải chăng là không phải kí ức vô duyên kéo về mà con tim Nó đang gọi về. Tự nhiên Nó thấy nhớ....
Viết ra  như thế này giống như mình  viết nhật kí vậy, chỉ có điều nhật kí là của riêng mình, viết ra thế này thấy thật thoải mái. ừm! Nó hít và thở một hơi thật mạnh- để không cần phải thở nhìu ý mà! hìm....Lại nhí nhảnh rùi!
Sắp qua một ngày nữa rùi, sẽ chẳng có nhiều thời gian cho việc nghĩ ngợi linh tinh, đặc biệt là cái kí ức đang bị chôn vùi kia. 
Sẽ phải tập trung vào việc hoàn thành đồ án tốt nghiệp, phấn đấu để có thể tự tin chat cùng người ngoại quốc và sẽ kiếm thật nhiều tiền để có thể cho hai đứa em Nó có được cuộc sống  tốt hơn và ba mẹ không vất vả thêm nữa. Chắc chắn rùi! Sẽ rất là bận rộn!
Nó nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ  bố, nhớ em trai và em gái Nó....!

1/4/10

Cá tháng Tư- ngày nói dối, ta nói ...thật

Hôm nay mình không "lừa" ai cả vậy mà lại bị lừa. Đau thật! Nhưng nhờ cảnh giác cao độ, ngày hôm nay không tin bất cứ ai hết. hik!
Sau 2 tuần nhận đề  tài ngày mai mình mới bắt đầu làm đồ án. Mấy hôm nay bị ốm mệt thật, đột nhiên muốn đi học cùng mọi người, dù có ốm thì cũng sẽ khỏi ngay.
Lớp đã chụp ảnh gác bút rồi nên giờ không còn cơ hội tụ họp bạn bè nữa, chán!
Hôm chụp ảnh gác bút thật vui, đúng là ngày vui nhất trong cuôc đời sinh viên của mình. Nhưng có 2 lí do khiến mình thật buồn. Người mình muốn gặp nhất trong buổi chiều hôm đó không tới, và ....Một người bạn đã mãi mãi ra đi. Người đó cũng là thành viên của lớp nhưng lại không kịp chụp bức ảnh gác bút ra trường mà đã lên thiên đàng quá sớm. Dù miệng nở nụ cười nhưng sao trong lòng thấy xót xa, từ hôm nay đây sau 8 ngày nữa là sinh nhật của người đó, sau 26 ngày nữa lại là ngày  giỗ của người đó. Thật đau đớn! Và t cũng bít cũng có một người còn xót xa,đau đớn hơn thế. Không biết đó có phải là lí do khiến thêm 1 người vắng mặt? Không ai trả lời được cho sự vắng mặt đó. T cũng không biết!

23/3/10

Sau cơn mưa trời lại sáng

Đi vòng vòng bằng chiếc xe đạp hình như bị hỏng, Nó đã phải ghé vào bơm xe không biết bao nhiêu lần mới về tới xóm trọ. Khổ thật!

Thời gian trôi qua thật nhanh.Hôm nay cũng như mọi ngày trước Nó bận bịu với một số việc rồi lại hết ngày mất rồi. Hừm...! Nó cảm thấy hơi mệt dù chẳng làm được việc gì vào việc gì cả. Lại một con bạn thân của Nó đã không chấp nhận kiếp đàn bà "...ở vậy nuôi thân béo mầm". Người nhà Nó cũng muốn gả Nó đi rồi nhưng Nó thì không muốn chút nào. Trái tim Nó đã từng không ít lần rung động, từ những xúc cảm hồn nhiên, ngây thơ, trẻ con nhất cho đến những rung động của cái mà Nó biết đó là tình yêu. Nhưng sắp tròn hai năm cho cái quyết định quên đi một người  mà Nó yêu, người mà Nó đã làm khổ. Rời xa để người đó có được hạnh phúc và cũng là cho mình cơ hội đón nhận một hạnh phúc lớn hơn. Người ta nói thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất để xoa dịu mọi vết thương nhưng Nó đã từng không tin nhưng cho đến hôm nay Nó biết Nó đã dùng liều thuốc thời gian và đã có công hiệu. Khi có thể ngồi ăn cơm chung, có thể mỉm cười không ngượng ngùng, có thể nhìn trực diện mà con tim không loạn nhịp, khi có thể nheo mắt, làm mặt hề trước mặt người đó một cách thoải mái, có phải Nó đã chiến thắng trên chiến trường tình yêu quên đi một người hay đơn giản là Nó đã hiểu ra rằng để có tư cách yêu và chăm sóc cho một người thì phải biết yêu và quý trọng bản thân mình trước tiên. Rồi thời gian cũng sẽ trôi qua thật nhanh nếu con người ta không gắng bước mà chỉ biết ngoảnh lại nhìn những kí ức hạnh phúc hay buồn khổ, cuộc sống sẽ không còn chút ý nghĩa. Mỗi khi bạn buồn khổ chắc chắn là ở đâu đó có một người cũng đang đau khổ vì bạn. Để không có thêm một người đau khổ, Nó sẽ luôn cố gắng sống thật tốt, mọi người đều cố gắng như vậy sẽ có một cuộc sống thật tươi đẹp. Chưa bao giờ Nó nhìn thấy bầu trời đẹp  đến thế dù mặt đất đang ướt át sau cơn mưa và bầu trời cugnx đang chuẩn bị cho cơn mưa tiếp theo. Nó từng nghĩ bầu trời chỉ đẹp khi chiếu ánh nắng vàng xuống mặt đất hay sau những cơn mưa xối xả cuốn trôi mọi ưu phiền, không ngờ bầu trời trước cơn mưa cũng thật đẹp. Có lẽ là khi bầu trời sắp mưa Nó sẽ chờ đến khoảnh khắc sau cơn mưa trời lại sáng.
The good old days

17/3/10

Nỗi buồn được chia đôi

Chỉ riêng mình tôi, tôi đã luôn sống như thế. Cũng đã có những khoảng thời gian thật vui cùng bạn bè nhưng rồi dần dần, khi ngày tháng trôi đến khoảnh khắc sinh viên năm cuối, sắp ra trường tôi cảm thấy nỗi cô dơn đến thường xuyên hơn. Bởi lẽ chắc là mọi người cũng như tôi, có nhiều điều cần lo lắng và quan tâm hơn hay chỉ đơn giản là cơ hội gặp nhau tụ tập khó khăn hơn. Bạn bè ở nhà thì lần lượt lấy vợ, người thì lấy chồng. Tôi lại càng trở nên trống vắng mỗi khi buồn không nơi chia sẻ. Dù thời gian sinh viên không còn dài với không ít kế hoạch nhưng đôi lúc nỗi cô đơn sẽ kéo đến khiến tôi lo sợ. Thật may, từ ngày mai em N sẽ chuyển tới sống chung. Thật trùng hợp là tôi và em không ai nói với ai lại cùng có ý nghĩ chuyển tới sống chung với nhau. Vậy nên từ khoảnh khắc đó căn phòng không còn trống trải nữa và nỗi buồn của tôi nều có đến thì cũng được vơi đi một nửa. Thật may!

15/3/10

Cánh diều đứt dây

Sáng thức giấc
Thấy dòng message của ổng bạn kêu buồn
Trước của nhà trông thấy sân ướt nhèm
Bầu trời u ám
Có lẽ trời sắp mưa
Mong rằng vậy
Lại một ngày đầu tuần nữa rôi
Thời gian sao trôi nhanh quá
Hôm nay cũng có nhiều việc cần làm
Nhưng ước gì chẳng có lí do để phải bước ra cửa
Buồn?
Không...chẳng phải
Chỉ là hơi mệt mỏi
Hik....!
Chuẩn bị làm đồ án tôt nghiệp rùi
Sau 8 tuần làm sẽ finish-die
Rồi cầm tấm bằng tôt nghiệp...
Rùi sao đây
Chẳng sao cả
Ai cũng lo lắng
Mà sao phải lo chứ
Muốn như cánh diều ngược gió
Gió thổi càng mạnh diều càng bay cao
Bay mãi
Không muốn nhìn xuống hay sang bên
Tại sao phải làm thế chứ?
Gió thổi quá mạnh
Cánh diều đứt dây
Vậy thì sao?
Chảng phải vậy thì sẽ được bay cao mãi
Không gì kéo lại
Nhưng khi quá cao
Sẽ chảng còn ai được trông thấy
Bị lãng quên
Hối hận
Chảng xuống được
Cô đơn!

5/3/10

Cánh diều ngược gió



Một ngày mới rùi  nhỉ? nhanh thiệt! Nó tỉnh dậy sau  một đêm khó ngủ, trong đầu Nó bây giờ cứ như một quả bóng bay bj thổi căng, chứa toàn không khí sắp vỡ tan ra rùi. Tình trạng này chẳng phải hiếm hoi gì với một con bé tuổi Đinh Mão hay suy nghĩ như Nó. Nhưng đúng là Nó nghiêm túc suy nghĩ khác trước. Hikkkk!Nó suy nghĩ cho tương lai của Nó, Nó đang đứng trên đoạn đường có nhiều lối rẽ mà Nó không biết đi lối nào cho tốt mà Nó lại chẳng có ai chỉ đường. Nó vừa nghĩ vừa lo vừa sợ, Nó lo lắng làm sao để đến được cái đích của cuộc đời Nó. Nghĩ nhiều quá Nó chẳng nghĩ được gì, Nó mệt, Nó lại mặc kệ cuộc đời. Hiiikkkk...!

Cảm giác của Nó lúc này như là chuyến xe khách đang đi trên con đường đầy ổ gà, ổ voi. Sắp có ổ gà rùi nên Nó phải giảm tốc, Nó sợ sẽ bj mắc tại  ổ gà nào đó. Nó muốn cuộc sống của nó luôn có gia tốc, gia tốc mãi, Nó không muốn quay quanh cái tâm nào cả, cũng không muốn lắc lư mãi như quả lắc đồng hồ. Nó muốn được bay cao như những cánh diều, bao năm qua Nó thường hay nằm mơ nó đang bay, cảm giác thật tuyệt vời. Ngày nhỏ Nó rất thích thả diều nhưng diều của Nó chẳng khi nào  bay cao, Nó thường trách ba Nó làm diều không tốt. Nó lấy diều của bạn, diều do ông làm, do chú làm rồi chán Nó lại đi mua diều về thả nhưng kết quả vẫn là vậy. Nó mệt rùi, Nó chỉ ngồi và ngắm những cánh diều đang bay cao thật cao, nó nhắm 2 con mắt lại Nó thấy như mình cũng đang được bay vậy.

Nó sắp phải tự lo cho cuộc sống của mình và trách nhiệm gia đình của Nó. Cuộc sống này chắc chắn sẽ chẳng dễ dàng với bất cứ ai. Nó chứa đầy ổ gà, ổ voi, cuộc sống sẽ khó khăn như những cánh diều ngược gió. Nhưng Nó hiểu rằng chính vì diều ngược gió nên diều mới bay, chính vì gió càng mạnh nên diều càng bay cao. Nó sẽ luôn mỉm cười mà bước trên những sóng gió của cuộc đời này.

4/3/10

Ngày buồn nhất : (


Trong kí ức không mấy rõ ràng của D thì chúng ta học chung với nhau khi lên lớp 6 nhưng V nói là chúng ta đã học chung với nhau từ hồi lớp 3 và đến khi hết 12 chúng ta đã học chung với nhau bao nhiêu năm nhỉ?
Phép toán đơn giản nhưng D không tính được vì dù con số đó không lớn nhưng trong khoảng thời gian đó chúng ta như hình với bóng. Đi chung một con đường đến trường, dưới trời nắng hay cùng dầm những cơn mưa, đã có thật nhiều kỉ niệm. Vui thật đó!

Ngày học cấp II D và V người thì làm tổ trưởng, người kia thì làm tổ phó, ngồi cạnh nhau trong 3 năm, khi trò chuyện thì D và V rất hay nói ra cùng một câu, hì! nghĩ lại mà thấy thật vui. Lên cấp III, duyên số thế nào mà chúng ta lại được học chung một lớp, V làm lớp trưởng còn D là bí thư. Chúng ta vẫn đi chung con đường đến trường nhưng vì V đến ở nhà bác nên đoạn đường chung của chúng ta ngắn đi rất nhiều. Và V cũng đã có thêm những người bạn mới,  D trở thành kẻ cô độc thật sự vì đã mất đi cái bóng của mình.

Ngày lớp 9, V nhớ không? D bj ngã gãy tay phải nên phải vết tay trái, lần đầu làm bài kiểm tra bằng tay trái vì sợ không kịp thời gian nên D cố gắng viết nhanh nhưng chữ nghiã trông thật nguệch ngoạc quá. V đã chép lại bài cho D. Hì, may thật! 

Rồi thời gian đó bme D cùng bị tai nạn, mẹ thì bị gãy tay phải bó đi bó lại mấy lần mới được, ba D thì hỏng bàn tay phải. Vào lớp 10 với tâm trạng luôn rất mệt mỏi, khi đến trường cũng chỉ là nghĩa vụ của hs có mặt trong giờ học mà thôi, không còn tâm trạng học bài, cũng không có ai muốn kết bạn vời người chẳng nói cười bao giờ, hơn nữa lại là một nữ bí thư quê mùa và tình tình khó ưa. V thì vốn là người dễ mến và khoảng thời gian đó V đã có thật nhiều kỉ niệm vui cùng những người bạn mới. D chỉ còn biết trốn vào một góc tối mà khóc mỗi khi mệt mỏi. Dường như chúng ta đã ở rất xa nhau nhưng thỉnh thoảng D vẫn nghe có ai đó nói V có tc dành cho D và đó là an ủi cho D dù lúc đó không có tâm trang để suy nghĩ về 2 chữ tc nhưng ít ra nó cho biết V còn nghĩ về D nên D đã tự mình cố gắng rất nhiều khi nghĩ rắng vẫn còn có một người bnaj nghĩ đến mình.

Rồi cũng đến ngày D bước vào cánh cửa đại học, trong suốt thời gian đó D đã không hay tin gì về V cả chỉ nghĩ rằng chắc V cũng đang học ở một trường nào đó. Không lâu sau khi online thì có dòng message của V, lúc đó thật là vui, V ko biết D đã vui thế nào đâu. Chắc V cũng vui lắm, chúng ta lại cùng trò chuyện sau khoảng thời gan khá dài. Và......rồi cho đến khoảnh khắc, một khoảnh khắc V đã nói ...V nói " D à, a yeu e". D không tả lại được cảm giác lúc đó của mình, lúc đó D vốn không tin vào lời nói đó vì đã lâu chúng ta không gặp nhau và vì D cũng không xác định được tình cảm của bản thân nhưng rồi D cũng đã nói D thích V. Nhưng tình cảm ngày đó của chúng ta không vượt qua được sự xa cách về địa lý nhưng thật là mừng vì chúng ta vẫn là 2 người bạn, thậm chí với D V vẫn là người D tâm sự nhiều nhất, muốn nghe an ủi mỗi khi buồn.
Cho đến bây giờ vẫn luôn như vậy nhưng mấy hôm nay V không nhắn tin cho D. Mầy hôm trước D gửi nhầm 1tn cho V, V biết đó không phải là lần đầu D gửi nhầm tn mà, nhưng V nói vì tn đó khến V buồn và rồi V không nt cho D nữa, không làm bạn với D nữa. D không hiểu tại sao V lại giận D, D biết không phải vì tn đó. D nghĩ V chỉ giận một lát thôi, D nói D sẽ chờ V khi V hết buồn và giận sẽ lại nt nói chuyện với D. Nhưng 2 hôm nay có quá nhiều chuyện khiến D buồn, D muốn khóc và muốn có người nghe D than thở. Nhưng không phải V thì chẳng còn ai cả. D không biết mình đã làm gì khiến V buồn nhưng D giận V rồi, vì V đã để D lại khóc 1 mình trong bóng tối.

D sẽ không nói xin lỗi V nữa vì D sẽ chờ nghe nó từ V.Cho đến khi V lai D đi và hát karaoke cho D nghe thì D sẽ chưa hết giận V đâu.

Chắc V sẽ chẳng đọc được những lời ngớ ngẩn này đâu, rồi thời gian trôi qua V hết giận D vô cớ nhưng V sẽ chẳng biết rằng D đang rất giận V.....: (

5/2/10

Cổ tích bông hồng xanh

Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một thằng ngốc may mắn được nhà vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng. Nhà vua có một cô công chúa rất xinh. Công chúa rất thích hoa hồng nên yêu cầu thằng ngốc mỗi ngày hãy mang cho mình một bông hoa hồng thật đẹp.


Và thằng ngốc đều cố gắng mỗi ngày mang đến cho công chúa một bông hoa đẹp nhất. Thằng ngốc chẳng biết làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc những bông hoa. Mỗi khi có ai đó bắt nó đi làm việc gì đó là nó lại nói:

- Xin lỗi nhưng tôi hậu đậu lắm! Tôi sẽ làm hỏng hết mất... 

Vậy là người ta lại chán nản bỏ đi. Cũng bởi vậy nên không ai chơi với thằng ngốc cả. Thằng ngốc hàng ngày cứ thui thủi bên những bông hoa của nó. Dường như thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là gì... Những bông hoa mà thằng ngốc mang đến cho công chúa mỗi ngày đều rất đẹp. Đôi khi công chúa ngắm nhìn những bông hoa đó và tự hỏi: "Một thằng ngốc thì làm thế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ".

Rồi một ngày công chúa quyết định đến thăm vườn hoa của thằng ngốc. Thằng ngốc đang lúi cúi tưới cho một khóm hoa hồng. Với công chúa thì công việc này thật lạ. Công chúa tò mò đến gần thằng ngốc và làm nó giật mình. Thằng ngốc làm rơi bình tưới hoa và làm bắn bẩn lên váy áo của công chúa:

- Xin lỗi công chúa_Thằng ngốc hốt hoảng_Tôi thật là hậu đậu.

- Không sao! Ta sẽ tha tội cho ngươi nhưng ngươi phải chỉ cho ta cách ngươi tạo ra nhũng bông hoa này.

Thằng ngốc ngạc nhiên quá "Công chúa mà quan tâm đến cách trồng hoa ư?!"

- Rất đơn giản thưa công chúa... Và thằng ngốc say sưa nói với công chúa tất cả những gì nó biết về hoa hồng,về cách trồng hoa, cách chăm sóc chúng...Thằng ngốc cảm thấy rất lạ khi công chúa tỏ ra rất thích thú với những gì nó nói. Và khi thằng ngốc bắt gặp ánh mắt công chúa đang chăm chú nhìn nó thì tự nhiên nó trở nên luống cuống. Một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa

- Xin lỗi công chúa... tôi vụng về quá đi mất.

- Ngươi thật là ngốc! Nhưng những gì ngươi nói về hoa hồng rất hay. Ngày mai ta sẽ lại tới. 


Công chúa trở lại cung điện và thằng ngốc lại say sưa tưới hoa. Tuy nhiên nó vừa tưới hoa vừa hát. Chưa ai nghe thất thằng ngốc hát bao giờ cả... Ngày hôm sau thằng ngốc dậy rất sớm. Nó quét dọn những lối đi, nhổ cỏ bên những khóm hoa. Nhưng công chúa không đến nữa. Thằng ngốc đợi mãi mà công chúa vẫn không đến. Nó đâu biết hôm đó là một ngày đặc biệt. Nhà vua tổ chức một lễ hội rất lớn trong cung đình. Có rất nhiều các vị vua, những hoàng tử của các nước láng giềng... Công chúa chẳng muốn đến lễ hội một chút nào. Nàng nhất định không chịu mặc bộ váy dạ hộ. Chỉ đến khi viên tổng quản xuất hiện và nhã nhặn:

-Xin lỗi công chúa nhưng đây là mệnh lệnh của nhà vua...

Công chúa phải có mặt trong lễ hội. Nhà vua muốn thông qua lễ hội tìm cho con gái mình một vị hoàng tủ thích hợp. Tất cả các hoàng tủ tham gia lễ hội đều được thông báo về điều đó. Ai cũng rất háo hức được gặp công chúa. Và mọi người không phải chờ đợi lâu. Công chúa xuất hiện trong bộ váy dạ hội mầu trắng, vương niệm của nàng được kết bằng những bông hoa hồng đỏ. Một vài hoàng tủ đánh rơi ly rượu trong tay, một số khác phải mất một lúc lâu mới biết mình đang đứng ở đâu. Ngay đến các nhạc công cũng quên mất những nốt nhạc của mình.Ai cũng muốn được cùng nhảy với công chúa. Nàng đều nhiệt tình đáp lại, nhưng chẳng ai lọt vào mắt xanh của công chúa cả. Nàng công chúa xinh đẹp chẳng thể tìm được cho mình một vị hoàng tủ thích hợp. Khi mà nhà vua gần như tuyệt vọng thì điều bất ngờ đã xãy ra. Đúng vào lúc bữa tiệc sắp tàn thì một chàng hoàng tử cưỡi một con bạch mã tuyệt đẹp xuất hiện. Hoàng tử đến trước mặt công chúa và mỉm cười:

- Xin lỗi cô bé! Ta không đến quá muộn đấy chứ.

Công chúa bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là những cảm xúc kì lạ mà công chúa không thể định nghĩa nổi... Giai điệu ngọt ngào của bản Vanx như hòa nhịp cùng bước nhẩy của hai người. Hoàng tử kể cho công chúa nghe về những miền đất xa lạ mà hoàng tử đã đi qua. Những câu chuyện kéo dài như bất tận . Thời gian dường như không còn là mối quan tâm của hai người nữa...Mãi đến khi những vì sao đã sáng lấp lánh trên bầu trời, khi mà cả thằng ngốc và những bông hoa hồng đều đã ngủ say , hoàng tử mới lên ngựa từ biệt công chúa... Công chúa trở về cung điện và cho gọi thằng ngốc tới.

- Ngươi có biết làm thế nào để cung điện của ta thật đẹp không! Ngày mai hoàng tử sẽ lại tới.Ta muốn dành cho chàng một sự ngạc nhiên.

-Thưa công chúa...hoàng tử.. à vâng thưa công chúa , tôi sẽ trang trí cung điện của công chúa bằng tất cả hoa hồng trong vườn. Cung điện của công chúa sẽ trở thành cung điện hoa hồng. 


- Một ý tưởng tuyệt vời! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu! Nhưng ta sợ ngươi sẽ không thể làm xong nó trong đêm nay.

- Tôi sẽ cố hết sức thưa công chúa...

Vậy là suốt cả đêm đó những bông hoa hồng còn ướt đẫm sương đêm được thằng ngốc cẩn thận hái từ vườn hoa mang vào cung điện. Khi cung điện của công chúa tràn ngập hoa hồng cũng là lúc trời vừa sáng. Khi công chúa thức dậy, nàng không thể tin vào mắt mình, trước mắt nàng là một cung điện đẹp như trong truyện cổ tích vậy. Công chúa đi dạo một vòng và thấy thằng ngốc ngủ gật bên cạnh một chiếc cột đá:

- Ngốc, dậy đi nào.Trời sáng rồi.

- Xin lỗi công chúa, tôi lại ngủ quên mất, tôi sẽ hoàn thành nốt công việc ngay thôi.

- Không cần nữa. Như vậy là được rồi. Nguơi hãy về nghỉ ngơi đi. Thằng ngốc thở phào vì công chúa đã không trách nó chưa hoàn thành công việc. Nó vui vẻ trở về với vườn hoa giờ chỉ còn trơ những gốc. Công chúa đến bên cửa sổ và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi mà từ đó hoàng tử sẽ lại tới. Công chúa sẽ dẫn hoàng tử đi thăm cung điện hoa hồng của mình . Hoàng tử sẽ lại kể cho công chúa nghe câu chuyện về những miền đất xa lạ....

Nhưng rồi chẳng có hoàng tử nào đến cả. Chỉ có người hầu của Hoàng tử mang theo một bức thư: -"..Cô bé của ta,Ta không thể đến với em như đã hẹn .Đất nước của ta có chiến tranh.Ta phải tham gia vào cuộc chiến. Có lẽ chúng ta sẽ phải xa nhau một thời gian dài. Ta không muốn thế một chút nào. Ta sẽ rất nhớ em. Nhưng ta tin thời gian sẽ chứng minh cho tình yêu của chúng ta. Ta sẽ sớm gặp lại em..." 

Công chúa buồn lắm. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi môi.."Em sẽ đợi! Nhưng nhất định chàng phải trở về đấy!....." ...Một tuần, rồi một tháng, rồi một năm...Chẳng có tin tức gì của hoàng tử . Hoàng tử như một cơn gió cứ bay mãi, bay mãi mà chẳng biết bao giở sẽ trở lại . Công chúa thường đứng một mình bên khung của sổ mỗi buổi hoàng hôn và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi ánh mặt trời dần tắt. Có thể một ngày nào đó...Cũng hơn một năm đó không thấy thằng ngốc mang hoa hồng cho công chúa mỗi buổi sớm nữa. Có thể là sau khi trang hoàng cho cung điện, vuờn hoa của thằng ngốc đã chẳng còn một bông hoa nào cả. Và công chúa hình như cũng chẳng quan tâm đến những bông hoa hồng của thằng ngốc nữa...

Rồi một buổi sáng sớm khi công chúa thức dậy, có ai đó đã đặt sẵn bên của sổ một bông hoa hồng tuyệt đẹp. Công chúa ngắm nhìn bông hoa và chợt nhớ tới thằng ngốc. "Một năm rồi ngốc không mang hoa tới..".Công chúa trở lại vườn hoa của thằng ngốc. Trước mắt công chúa không phải là những gốc cây trơ trụi mà là muôn ngàn những bông hồng rực rỡ. Thằng ngốc vẫn lúi cúi bên những khóm hoa hồng. Thằng ngốc nhìn thấy công chúa và một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:

- Xin lỗi công chúa! Tôi đã cố hết sức nhưng không thể làm cho vườn hoa đẹp như xưa.

- Ồ không! Thật là kỳ diệu! Nói cho ta biết đi, ngươi đã làm thế nào vậy?!

Lần đầu tiên trong đời có người nói với nó như vậy, mà lại là một công chúa nữa chứ. Thằng ngốc vui lắm, nó cười ngây ngô và lại say sưa nói với công chúa về những bông hoa ...Những ngày sau đó ngày nào công chúa cũng đến vườn hoa của thằng ngốc. Công chúa tự mình trồng những bông hoa, tự mình tưới nước cho chúng . Ban đầu thằng ngốc cảm thấy rất lạ nhưng rồi nó cũng hiểu ra rằng công chúa đang cố làm tất cả để nguôi ngoai nỗi nhớ hoàng tử. Thằng ngốc rất vui vì dù sao cũng có người cùng nó trò chuyện, có người chịu nghe nó nói cả ngày về những bông hoa hồng. Thằng ngốc cố làm cho công chúa vui những lúc công chúa ở bên nó. Có một lần thằng ngốc nói với công chúa về ý nghĩa của các loài hoa:

- Hoa hồng bạch là tình bạn chân thành, hồng nhung là tình yêu nồng thắm, hồng vàng là... - Vậy còn hồng xanh , nó tượng trưng cho điều gì - Hồng xanh là tình yêu bất diệt ! thưa công chúa,nhưng nó không có thật.

- Vậy tại sao nó lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt?!

- Đó là một huyền thoại,thưa công chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồng một cây hoa hồng bằng cả trái tim dành cho người mình yêu thương thì nó sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh. Đó là bông hoa có phép mầu, nó sẽ cho một điều ước..

- Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc và hoàng tử sẽ trở về bên ta...

- Thưa công chúa! Không có điều gì là không thể xãy ra .Tôi tin nếu công chúa thành tâm biết đâu cây hoa mà công chúa trồng sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh.

- Ta tin ngươi...

Và từ hôm đó công chúa dành hết thời gian để chăm sóc cho cây hoa hồng của mình. Nhưng không hiểu sao cây hoa mà công chúa trồng mãi vẫn không nở một bông hoa nào cả. Có một sự thật mà có lẽ thằng ngốc không bao giờ dám nói. Đó là câu chuyện về hoa hồng xanh chỉ là một lời nói dối. Thằng ngốc không muốn thấy công chúa quá đau buồn nên nó đã nghĩ ra câu chuyện về bông hoa hồng xanh và điều ước...

Nhưng rồi thằng ngốc mới thấy đó là một sai lầm rất lớn. Nó sợ cái ngày mà cây hoa của công chúa nở ra một bông hoa bình thường. Công chúa sẽ rất buồn. Thằng ngốc không muốn làm công chúa buồn một chút nào. Nó cố tìm trong vườn hoa bao la của nó một bông hoa hồng xanh nhưng chẳng có bông hồng xanh nào cả....Rồi một đêm thằng ngốc trằn trọc mãi không ngủ được. Bỗng nhiên nó nghe thấy một giọng nói như tiếng thì thầm vậy

- Stupid! Sao ngươi buồn thế?! -Ai vậy... Ta là hoa hồng đây.

- Hoa hồng ư? Sao ngươi có thể nói được.

- Ngươi ngốc quá, ta luôn nói chuyện với ngươi mà ngươi không để ý đấy thôi, loài hoa nào cũng nói được, chỉ là có bao giờ ngươi lắng nghe không mà thôi.Có chuyện gì mà ngươi buồn vậy.?

- Ta.. Ta đã trót nói dối công chúa về hoa hồng xanh. Ta không nghĩ là công chúa lại đặt nhiều niềm tin vào hoa hồng xanh đến thế.

- Stupid. Ngươi đang nghĩ gì vậy. Ta nói cho ngươi biết điều này nhé: Huyền thoại mà ngươi đã nói với công chúa là có thật đấy.

- Sao cơ. Thế nghĩ là hoa hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để tạo ra hoa hồng xanh phải không.?

- Ta biết..Nhưng ta không thể nói cho ngươi được

- Tại sao chứ.? Ta xin ngươi đấy

- Ngươi thật là ngốc quá, ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ.

- Ta..Ta muốn công chúa có bông hoa hồng xanh . Ta muốn ước mơ của công chúa trở thành sự thực. Ta không muốn thấy công chúa buồn..

- Ôi ngốc. Ta không muốn nói cho ngươi một chút nào, nhưng thôi được rồi, nếu ngươi thực sự muốn có một bông hoa hồng xanh, ta sẽ chỉ cho ngươi cách ...

Và hoa hồng ghé tai thằng ngốc thì thầm điều gì đó mà chỉ có thằng ngốc nghe rõ. Khuôn mặt thằng ngốc bỗng ngẩn ngơ đến khó hiểu. Rồi người ta thấy thằng ngốc ngước nhìn bầu trời đầy sao và mỉm cười.... Sáng sớm hôm sau khi công chúa vừa thức dậy thì người hầu của nàng đã chạy vào:

- Thưa công chúa, thật không thể tin được, người hãy ra mà xem, cây hoa mà công chúa trồng đã nở một bông hoa màu xanh. 


Công chúa như không tin vào những gì mình nghe thấy. Nàng chạy ngay ra vườn hoa . Trước mắt nàng là một bông hoa hồng xanh tuyệt đẹp. Những cánh hoa lấp lánh những giọt sương sớm long lanh dưới ánh sáng mặt trời. Công chúa cầm bông hoa đặt lên trái tim . Nàng còn chưa kịp nói điều ước thì người hầu của nàng đã vào báo:

- Thưa công chúa.!Hoàng tử đã thắng trận trở về. Có lẽ hoa hồng xanh đã biết truớc điều ước của nàng nên không cần công chúa phải nói ra.

Công chúa băng qua quảng trường rộng mênh mông để đến bên cổng thành. Quả nhiên từ phía ngọn núi xa hoàng tử đã trở về, chiếc áo bào sạm đen vì khói bụi. Hoàng tử xuống ngựa ngay khi chàng trông thấy công chúa, quên đi cả những mệt mỏi bao tháng ngày qua, vòng tay ôm chặt công chúa như không bao giờ muốn buông ra vậy

- Cô bé của ta! Ta nhớ nàng quá.

- Em gần như đã tuyệt vọng, chàng biết không .Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra.Chàng hãy nhìn xem, một bông hoa hồng xanh .Chính nó đã mang chàng về với em.

- Hoa hồng xanh! Ta tưởng làm gì có hoa hồng xanh trên thế gian này! - Có chứ. Đó là một huyền thoại. Em sẽ dẫn chàng đến vườn hoa. Ngốc sẽ kể cho cho chàng nghe huyền thoại về hoa hồng xanh. Vậy là hoàng tử và công chúa cùng đến vườn hoa của thằng ngốc.

- Ngốc ơi! Ngươi đâu rồi. Ra đây đi nào, hoàng tử muốn nghe câu chuyện về hoa hồng xanh của ngươi.... Nhưng ngốc đã biến đi đâu mất. Công chúa gọi mãi, gọi mãi mà không thấy thằng ngốc đâu cả. Bên gốc hoa mà công chúa trồng chiếc bình tưới hoa được dựng ngay ngắn. Chẳng hiểu thằng ngốc đã biến đi đâu mất. 


Chỉ còn cơn gió thổi những bông hoa hồng đung đưa như đang hát một bài hát từ rất xa xưa "Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim,chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt. Và bông hồng xanh sẽ tạo nên điều kỳ diệu..." 

Làm sao để em quên được anh

Giọt nước lăn dài trên khóe mi, sáng nay thật buồn và ảm đạm. Em đã không thể ngủ tiếp được vì nỗi nhớ anh quá cồn cào. Bước về bên cửa sổ nhìn về nơi anh. Những giọt nước mắt lại vô tình lăn dài trên má.


Em đã chết lặng hàng giờ để cho quá khứ vô tình trôi đi cùng thời gian. Đã có lần em cuộn mình nằm trong vòng tay anh để được ngủ nướng thêm một chút. Vòng tay ngọt ngào và yêu thương ấy của anh giờ đã không còn dành cho em nữa. Em thấy mình thật cô đơn lạnh lẽo, phải tự lấy tay mình để ôm lấy thân mình, phải gạt đi những giọt nước mắt chưa kịp rơi xuống để tiếp tục bước qua cuộc đời, để mặc cho trái tim nhói đau vì nhớ anh.

Em thật đã muốn cố quên anh, em muốn đến một nơi thật xa, nơi mà không còn hình bóng anh ngự trị trong trái tim em nữa. Em sẽ đi tìm cho đến cuối cuộc đời.

Nếu không yêu thì có lẽ em đã không phải khổ sở, và nếu người ấy không phải là anh thì có lẽ em đã bắt đầu một tình yêu mới một cách dễ dàng hơn. Đã có những lúc nhìn thấy anh buồn, không thể hạnh phúc trọn vẹn , em đã thầm trách mình sao lại níu kéo anh. Em đã yêu anh nhiều lắm sao không để cho anh được hạnh phúc? Phải chăng em đã không hy sinh đủ? Hay tại vì em chưa thể dối lòng rằng em đã quên anh? Anh ạ, dù thế nào thì em cũng sẽ ra đi để anh được yên lòng trong hạnh phúc mà anh đang có. Đừng lo lắng cho em thêm, đừng tội nghiệp cho em làm gì, hãy để em đi để em quên được anh.

Mong rằng


Rồi vết thương về anh cũng sẽ lành!
Rồi kỉ nịêm, sẽ ngủ yên!
Rồi khoảng trống, cũng được lấp đầy!
Mong anh bình an hạnh phúc!...
Thế thôi, anh nhé!
Những dòng cuối cùng
Em viết
Dành cho anh
Em biết
Em vẫn mãi là em
Vẫn kiêu kì đỏng đảnh,
Vẫn mang chút khờ dại của trẻ con,
Nên em để mất anh!
Em trẻ con. Em rắc rối !
Em ngốc nghếch. Em ích kỷ !
Em yếu đuối. Em kém cỏi !
Em trở về với đúng nghĩa trái tim em,
Bình lặng và chai lì đến trơ trẽn!
Ừ, thì thôi
Kỉ niệm về anh đã ngủ yên trong tim em rồi đấy!
Thật vui...hạnh phúc...anh nhá....
Lần cuối cùng em gọi tên anh
Anh yêu....