http://matcuoi.com http://matcuoi.com

Search blog

23/3/10

Sau cơn mưa trời lại sáng

Đi vòng vòng bằng chiếc xe đạp hình như bị hỏng, Nó đã phải ghé vào bơm xe không biết bao nhiêu lần mới về tới xóm trọ. Khổ thật!

Thời gian trôi qua thật nhanh.Hôm nay cũng như mọi ngày trước Nó bận bịu với một số việc rồi lại hết ngày mất rồi. Hừm...! Nó cảm thấy hơi mệt dù chẳng làm được việc gì vào việc gì cả. Lại một con bạn thân của Nó đã không chấp nhận kiếp đàn bà "...ở vậy nuôi thân béo mầm". Người nhà Nó cũng muốn gả Nó đi rồi nhưng Nó thì không muốn chút nào. Trái tim Nó đã từng không ít lần rung động, từ những xúc cảm hồn nhiên, ngây thơ, trẻ con nhất cho đến những rung động của cái mà Nó biết đó là tình yêu. Nhưng sắp tròn hai năm cho cái quyết định quên đi một người  mà Nó yêu, người mà Nó đã làm khổ. Rời xa để người đó có được hạnh phúc và cũng là cho mình cơ hội đón nhận một hạnh phúc lớn hơn. Người ta nói thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất để xoa dịu mọi vết thương nhưng Nó đã từng không tin nhưng cho đến hôm nay Nó biết Nó đã dùng liều thuốc thời gian và đã có công hiệu. Khi có thể ngồi ăn cơm chung, có thể mỉm cười không ngượng ngùng, có thể nhìn trực diện mà con tim không loạn nhịp, khi có thể nheo mắt, làm mặt hề trước mặt người đó một cách thoải mái, có phải Nó đã chiến thắng trên chiến trường tình yêu quên đi một người hay đơn giản là Nó đã hiểu ra rằng để có tư cách yêu và chăm sóc cho một người thì phải biết yêu và quý trọng bản thân mình trước tiên. Rồi thời gian cũng sẽ trôi qua thật nhanh nếu con người ta không gắng bước mà chỉ biết ngoảnh lại nhìn những kí ức hạnh phúc hay buồn khổ, cuộc sống sẽ không còn chút ý nghĩa. Mỗi khi bạn buồn khổ chắc chắn là ở đâu đó có một người cũng đang đau khổ vì bạn. Để không có thêm một người đau khổ, Nó sẽ luôn cố gắng sống thật tốt, mọi người đều cố gắng như vậy sẽ có một cuộc sống thật tươi đẹp. Chưa bao giờ Nó nhìn thấy bầu trời đẹp  đến thế dù mặt đất đang ướt át sau cơn mưa và bầu trời cugnx đang chuẩn bị cho cơn mưa tiếp theo. Nó từng nghĩ bầu trời chỉ đẹp khi chiếu ánh nắng vàng xuống mặt đất hay sau những cơn mưa xối xả cuốn trôi mọi ưu phiền, không ngờ bầu trời trước cơn mưa cũng thật đẹp. Có lẽ là khi bầu trời sắp mưa Nó sẽ chờ đến khoảnh khắc sau cơn mưa trời lại sáng.
The good old days

18/3/10

Xin đồ án tốt nghiệp

Thế là chuẩn bị làm đồ án tốt nghiệp rùi. Khổ!
Pà con nào có tài liệu về hộp giảm tốc bánh vít-trục vít thì cho tui xin tham khảo với nhé.
Và thêm nữa là qui trình chế tạo trục vít và bánh vít nữa nhé.
Thanks  trước nha!

17/3/10

Nỗi buồn được chia đôi

Chỉ riêng mình tôi, tôi đã luôn sống như thế. Cũng đã có những khoảng thời gian thật vui cùng bạn bè nhưng rồi dần dần, khi ngày tháng trôi đến khoảnh khắc sinh viên năm cuối, sắp ra trường tôi cảm thấy nỗi cô dơn đến thường xuyên hơn. Bởi lẽ chắc là mọi người cũng như tôi, có nhiều điều cần lo lắng và quan tâm hơn hay chỉ đơn giản là cơ hội gặp nhau tụ tập khó khăn hơn. Bạn bè ở nhà thì lần lượt lấy vợ, người thì lấy chồng. Tôi lại càng trở nên trống vắng mỗi khi buồn không nơi chia sẻ. Dù thời gian sinh viên không còn dài với không ít kế hoạch nhưng đôi lúc nỗi cô đơn sẽ kéo đến khiến tôi lo sợ. Thật may, từ ngày mai em N sẽ chuyển tới sống chung. Thật trùng hợp là tôi và em không ai nói với ai lại cùng có ý nghĩ chuyển tới sống chung với nhau. Vậy nên từ khoảnh khắc đó căn phòng không còn trống trải nữa và nỗi buồn của tôi nều có đến thì cũng được vơi đi một nửa. Thật may!

Chế tạo piston

Click->Here

Đây chỉ là piston thủy lực, chế tạo nó khá đơn giản. Bạn có thể lấy tham khảo và góp thêm ý kiến cho mình nhé.

U know I still love u - 4ever

Khi yêu một người, khổ đau hay hạnh phúc, chẳng thể nói được khi kết thúc một phim. Sẽ có những vết thương đọng lại trong tim. Vết thương đó có thể thôi thúc bạn tìm kiếm liều thuốc cho trái tim, nó cũng có thể khiến bạn bi quan mà nghĩ rằng thuốc gì cũng vô hiệu bởi lẽ bản thân bạn cũng chẳng muốn chữa lành vết thương ấy.

You Know I still Love You Baby.
And it will never change. (Saranghae)

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody

Why are you trying to, to make me leave ya
I know what you're thinking
Baby why aren't you listening
How can I just
Just love someone else and
Forget you completely
When I know you still love me

Telling me you're not good enough
My life with you is just too tough
You know it's not right so
Just stop and come back boy
How can this be
When we were meant to be

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody

Why can't we just, just be like this
Cause it's you that I need and nothing else until the end
Who else can ever make me feel the way I
I feel when I'm with you, no one will ever do

Telling me you're not good enough
My life with you is just too tough
You know me enough so
You know what I need boy
Right next to you is where I need to be.

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody

I don't want no body, body
I don't want no body, body

Honey you know it's you that I want, it's you that I need
Why can't you see~

I want nobody nobody But You, I want nobody nobody But You
How can I be with another, I don't want any other
I want nobody nobody nobody nobody (2x)

Back to the days when we were so young and wild and free
Nothing else matters other than you and me
So tell me why can't it be
Please let me live my life my way
Why do you push me away
I don't want nobody nobody nobody nobody but you.

16/3/10

Tôi ơi, đừng tuyệt vọng


Yêu và Sống

Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em là tôi và tôi cũng là em.

Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo
Con diều rơi cho vực thẳm buồn thêm

Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai, là ai, là ai?
Mà yêu quá đời này.


Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh

Có đường xa và nắng chiều quạnh quẽ
Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu lên.

15/3/10

"Vua pim" băng hà

Vua phim chính là Nó - đứa con gái Đinh Mão - sinh viên năm cuối trường kỹ thuật.
5 năm đại học thế là sắp qua đi rùi, 8 tuần tới sẽ là thời gian làm đồ án tốt nghiệp và rất nhiều kế hoạch khác nữa.5 năm qua và trước đó nữa, Nó xem phim ghê lắm, không hiểu vì sao Nó lại thích xem phim đến vậy.Bme muốn Nó học bài Nó cũng phải mặc cả về thời gian học và thời gian xem phim. Đến khi may mắn vô ĐH thì Nó lại càng có cơ hội xem nhiều bộ phim hay trên net hơn nữa. Nó càng ngày càng mê phim đến nỗi dù ngày mai có là ngyaf Nó phải đi thi, dù môn thi đó là môn có đén 90% người trượt thì Nó vẫn "cày" phim cho tới sáng mà không muốn học bài. Thế đấy!

Nhưng hôm nay Nó đã đưa ra một quyết định....đó là sẽ không nghiền phim nữa. Nó bắt đầu lên kế hoạch cho hàng loạt những việ mà Nó cần làm trong mấy tháng tới.nâng cao tiếng anh, học thêm phần mềm kỹ thuật, học nấu thêm những món ăn ngon, học cách để thích nghi với cuộc sống mới sắp tới, và suy nghĩ xem có nen tham gia một cuộc thi mà năm ngoái Nó đã thất bại. Thầy đã kì vọng vào Nò nhất nhưng cuối cùng thì....Nó muốn quyết tâm thi năm nữa để phục thù, và dẫu sao thì đơn giản là Nó thích. Nhưng có quá nhiều điều Nó muốn làm trong thời gian này, nều ưu tiên cho nhưng việc cho tương lai gần tới thì việc tiếp tục đi thi sẽ gặp nhiều khó khăn. Nó sợ không đủ sức làm những việc này. Đi thi thì đây là cơ hội cuối cùng rồi, học những cái khác thì sau một chút cũng không sao nhưng Nó vẫn cứ lo lắng bởi Nó còn quá kém cỏi, Nó sẽ chẳng làm được gì sau khi tốt nghiệp ra trương ftrong tình trạng này cả. Pù.....!
Nó đau đầu, chẳng thể chia sẻ cùng ai, làm sao đây, Nó lại dùng thuốc giảm đau, hik...!
Dẫu sao thì từ ngày mai Nó sẽ bắt đầu thực hiện theo cái thời gian biểu đã kín hết  của Nó, cứ làm thui chứ suy nghĩ mệt đầu sẽ chẳng giải quyết được việc gì cả.
Ôi cuộc đời!







Cánh diều đứt dây

Sáng thức giấc
Thấy dòng message của ổng bạn kêu buồn
Trước của nhà trông thấy sân ướt nhèm
Bầu trời u ám
Có lẽ trời sắp mưa
Mong rằng vậy
Lại một ngày đầu tuần nữa rôi
Thời gian sao trôi nhanh quá
Hôm nay cũng có nhiều việc cần làm
Nhưng ước gì chẳng có lí do để phải bước ra cửa
Buồn?
Không...chẳng phải
Chỉ là hơi mệt mỏi
Hik....!
Chuẩn bị làm đồ án tôt nghiệp rùi
Sau 8 tuần làm sẽ finish-die
Rồi cầm tấm bằng tôt nghiệp...
Rùi sao đây
Chẳng sao cả
Ai cũng lo lắng
Mà sao phải lo chứ
Muốn như cánh diều ngược gió
Gió thổi càng mạnh diều càng bay cao
Bay mãi
Không muốn nhìn xuống hay sang bên
Tại sao phải làm thế chứ?
Gió thổi quá mạnh
Cánh diều đứt dây
Vậy thì sao?
Chảng phải vậy thì sẽ được bay cao mãi
Không gì kéo lại
Nhưng khi quá cao
Sẽ chảng còn ai được trông thấy
Bị lãng quên
Hối hận
Chảng xuống được
Cô đơn!

5/3/10

Cánh diều ngược gió



Một ngày mới rùi  nhỉ? nhanh thiệt! Nó tỉnh dậy sau  một đêm khó ngủ, trong đầu Nó bây giờ cứ như một quả bóng bay bj thổi căng, chứa toàn không khí sắp vỡ tan ra rùi. Tình trạng này chẳng phải hiếm hoi gì với một con bé tuổi Đinh Mão hay suy nghĩ như Nó. Nhưng đúng là Nó nghiêm túc suy nghĩ khác trước. Hikkkk!Nó suy nghĩ cho tương lai của Nó, Nó đang đứng trên đoạn đường có nhiều lối rẽ mà Nó không biết đi lối nào cho tốt mà Nó lại chẳng có ai chỉ đường. Nó vừa nghĩ vừa lo vừa sợ, Nó lo lắng làm sao để đến được cái đích của cuộc đời Nó. Nghĩ nhiều quá Nó chẳng nghĩ được gì, Nó mệt, Nó lại mặc kệ cuộc đời. Hiiikkkk...!

Cảm giác của Nó lúc này như là chuyến xe khách đang đi trên con đường đầy ổ gà, ổ voi. Sắp có ổ gà rùi nên Nó phải giảm tốc, Nó sợ sẽ bj mắc tại  ổ gà nào đó. Nó muốn cuộc sống của nó luôn có gia tốc, gia tốc mãi, Nó không muốn quay quanh cái tâm nào cả, cũng không muốn lắc lư mãi như quả lắc đồng hồ. Nó muốn được bay cao như những cánh diều, bao năm qua Nó thường hay nằm mơ nó đang bay, cảm giác thật tuyệt vời. Ngày nhỏ Nó rất thích thả diều nhưng diều của Nó chẳng khi nào  bay cao, Nó thường trách ba Nó làm diều không tốt. Nó lấy diều của bạn, diều do ông làm, do chú làm rồi chán Nó lại đi mua diều về thả nhưng kết quả vẫn là vậy. Nó mệt rùi, Nó chỉ ngồi và ngắm những cánh diều đang bay cao thật cao, nó nhắm 2 con mắt lại Nó thấy như mình cũng đang được bay vậy.

Nó sắp phải tự lo cho cuộc sống của mình và trách nhiệm gia đình của Nó. Cuộc sống này chắc chắn sẽ chẳng dễ dàng với bất cứ ai. Nó chứa đầy ổ gà, ổ voi, cuộc sống sẽ khó khăn như những cánh diều ngược gió. Nhưng Nó hiểu rằng chính vì diều ngược gió nên diều mới bay, chính vì gió càng mạnh nên diều càng bay cao. Nó sẽ luôn mỉm cười mà bước trên những sóng gió của cuộc đời này.

4/3/10

Ngày buồn nhất : (


Trong kí ức không mấy rõ ràng của D thì chúng ta học chung với nhau khi lên lớp 6 nhưng V nói là chúng ta đã học chung với nhau từ hồi lớp 3 và đến khi hết 12 chúng ta đã học chung với nhau bao nhiêu năm nhỉ?
Phép toán đơn giản nhưng D không tính được vì dù con số đó không lớn nhưng trong khoảng thời gian đó chúng ta như hình với bóng. Đi chung một con đường đến trường, dưới trời nắng hay cùng dầm những cơn mưa, đã có thật nhiều kỉ niệm. Vui thật đó!

Ngày học cấp II D và V người thì làm tổ trưởng, người kia thì làm tổ phó, ngồi cạnh nhau trong 3 năm, khi trò chuyện thì D và V rất hay nói ra cùng một câu, hì! nghĩ lại mà thấy thật vui. Lên cấp III, duyên số thế nào mà chúng ta lại được học chung một lớp, V làm lớp trưởng còn D là bí thư. Chúng ta vẫn đi chung con đường đến trường nhưng vì V đến ở nhà bác nên đoạn đường chung của chúng ta ngắn đi rất nhiều. Và V cũng đã có thêm những người bạn mới,  D trở thành kẻ cô độc thật sự vì đã mất đi cái bóng của mình.

Ngày lớp 9, V nhớ không? D bj ngã gãy tay phải nên phải vết tay trái, lần đầu làm bài kiểm tra bằng tay trái vì sợ không kịp thời gian nên D cố gắng viết nhanh nhưng chữ nghiã trông thật nguệch ngoạc quá. V đã chép lại bài cho D. Hì, may thật! 

Rồi thời gian đó bme D cùng bị tai nạn, mẹ thì bị gãy tay phải bó đi bó lại mấy lần mới được, ba D thì hỏng bàn tay phải. Vào lớp 10 với tâm trạng luôn rất mệt mỏi, khi đến trường cũng chỉ là nghĩa vụ của hs có mặt trong giờ học mà thôi, không còn tâm trạng học bài, cũng không có ai muốn kết bạn vời người chẳng nói cười bao giờ, hơn nữa lại là một nữ bí thư quê mùa và tình tình khó ưa. V thì vốn là người dễ mến và khoảng thời gian đó V đã có thật nhiều kỉ niệm vui cùng những người bạn mới. D chỉ còn biết trốn vào một góc tối mà khóc mỗi khi mệt mỏi. Dường như chúng ta đã ở rất xa nhau nhưng thỉnh thoảng D vẫn nghe có ai đó nói V có tc dành cho D và đó là an ủi cho D dù lúc đó không có tâm trang để suy nghĩ về 2 chữ tc nhưng ít ra nó cho biết V còn nghĩ về D nên D đã tự mình cố gắng rất nhiều khi nghĩ rắng vẫn còn có một người bnaj nghĩ đến mình.

Rồi cũng đến ngày D bước vào cánh cửa đại học, trong suốt thời gian đó D đã không hay tin gì về V cả chỉ nghĩ rằng chắc V cũng đang học ở một trường nào đó. Không lâu sau khi online thì có dòng message của V, lúc đó thật là vui, V ko biết D đã vui thế nào đâu. Chắc V cũng vui lắm, chúng ta lại cùng trò chuyện sau khoảng thời gan khá dài. Và......rồi cho đến khoảnh khắc, một khoảnh khắc V đã nói ...V nói " D à, a yeu e". D không tả lại được cảm giác lúc đó của mình, lúc đó D vốn không tin vào lời nói đó vì đã lâu chúng ta không gặp nhau và vì D cũng không xác định được tình cảm của bản thân nhưng rồi D cũng đã nói D thích V. Nhưng tình cảm ngày đó của chúng ta không vượt qua được sự xa cách về địa lý nhưng thật là mừng vì chúng ta vẫn là 2 người bạn, thậm chí với D V vẫn là người D tâm sự nhiều nhất, muốn nghe an ủi mỗi khi buồn.
Cho đến bây giờ vẫn luôn như vậy nhưng mấy hôm nay V không nhắn tin cho D. Mầy hôm trước D gửi nhầm 1tn cho V, V biết đó không phải là lần đầu D gửi nhầm tn mà, nhưng V nói vì tn đó khến V buồn và rồi V không nt cho D nữa, không làm bạn với D nữa. D không hiểu tại sao V lại giận D, D biết không phải vì tn đó. D nghĩ V chỉ giận một lát thôi, D nói D sẽ chờ V khi V hết buồn và giận sẽ lại nt nói chuyện với D. Nhưng 2 hôm nay có quá nhiều chuyện khiến D buồn, D muốn khóc và muốn có người nghe D than thở. Nhưng không phải V thì chẳng còn ai cả. D không biết mình đã làm gì khiến V buồn nhưng D giận V rồi, vì V đã để D lại khóc 1 mình trong bóng tối.

D sẽ không nói xin lỗi V nữa vì D sẽ chờ nghe nó từ V.Cho đến khi V lai D đi và hát karaoke cho D nghe thì D sẽ chưa hết giận V đâu.

Chắc V sẽ chẳng đọc được những lời ngớ ngẩn này đâu, rồi thời gian trôi qua V hết giận D vô cớ nhưng V sẽ chẳng biết rằng D đang rất giận V.....: (